NHƯ LOÀI HOA


Như loài hoa, trong ngàn triệu tên đóa hoa, người ta ai cũng có một đóa hoa lòng nở trong tim. Đóa hoa lòng ấy, dù ít dù nhiều, ai cũng có. Những đóa hoa lòng trao nhau, những hoa lòng nối bờ yêu thương, những đóa hoa lòng khoe sắc trên khuôn mặt, nở trên những bàn tay. Hoa lòng ấy là hoa nhân đức được ươm qua lòng thanh, tưới trong nhẫn nại, chăm sóc trong hy sinh.
Như loài hoa chẳng bao giờ biết ghen ghét, tỵ hiềm, hờn giận. Hoa mọc trên cây cao, hoa nở ở dưới thấp, hoa tỏ sặc sỡ, hoa e lệ kín đáo… Mỗi loài một nét riêng, làm đẹp cho đời, anh đóa hoa lớn, tôi đóa hoa nhỏ, chị đóa hoa kiêu sa, tôi đóa hoa tầm thường, trong giỏ hoa, các loại hoa đứng cạnh nhau, đôi khi lại thêm vài bông cỏ, tự nhiên và hoang dại, chẳng bao giờ ghét nhau bởi vì chung một mục đích làm đẹp cho đời và dâng hương cho cuộc sống. Hoa lòng của con người sẽ tươi đẹp biết bao trong vườn hoa muôn cõi lòng, không ghen ghét, không tỵ hiềm, cùng nhau góp sức dâng hiến cho người và cho đời.
Như loài hoa chẳng bao giờ biết tham lam, biết sống cho mình và cho loài hoa khác. Loài hoa to lớn, loài hoa nhỏ bé, loài hoa nhiều cánh, loài hoa ít cánh, chẳng loài hoa nào lấy gì của nhau. Loài hoa cho hương thơm này, loài hoa mang mùi nhẹ bay, cùng tỏa hương cho đời. hoa lớn mang bổn phận lớn, hoa nhỏ nằm bên mép vệ đường cũng thi hành việc nhỏ. Loài hoa ấy dạy con người biết sống, cho nhau vì nhau, quyền lợi lớn trách nhiệm cao. Ước mong như loài hoa tim mỗi người, sống giản dị như mình đã nhận lãnh, để yêu thương, chia ngọt sẻ bùi, sống có trách nhiệm với những gì mình đã được có. Đừng tham lam để còn chia sẻ cuộc sống, cùng với các loài hoa bé nhỏ góp mặt cho đời.
Như loài hoa thích ứng với mọi hoàn cảnh, không than van, không khóc lóc, luôn cố gắng vươn mình trong nhiều thử thách. Những loài hoa lớn lên từ bụi gai, từ vách đá, từ mảng tường rào. Ở đâu, hoa vẫn nở vẫn làm tươi đẹp cho cuộc sống kể cả những nơi xấu xí, ít người để ý. Những bông hoa ấy thật dễ thương biết bao, biết chấp nhận cuộc sống, dù khó khăn, dù ít thuận lợi, nhưng chẳng bao giờ sống dựa, sống bon chen, hoặc giành giật, trộm cắp. Vẫn nở hoa, trong cuộc đời nghèo khó, tay sạch lòng thanh. Vẫn tươi vui khi cuộc sống bộn bề khó khăn, vẫn đơm hoa làm đẹp cho đời trong phận nhỏ của mình. Ước gì trong tim mỗi người vẫn nở những bông hoa khiêm tốn trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc đời, để thấy được hoa nở: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Như loài hoa hiền hòa, chẳng làm ai ghen ghét, loài hoa nhân ái, đượm thắm tình yêu, chứa đựng những tâm tình muốn nói. Loài hoa con người trao tặng cho nhau, thêm một kết nối, thắm thêm tình bạn, chữa lành những vết thương, chia một nỗi đau, chung một niềm vui. Bó hoa của ngày hạnh phúc, cành hoa của niềm bày tỏ. những loài hoa cho đời hạnh phúc, tươi tắn, trẻ trung. Ước mong hoa lòng mỗi người, sống bên nhau, cho nhau hạnh phúc, niềm vui, thân ái. Tim mỗi người là một đóa hoa, của tình người là lẽ sống, của khoan dung và nhân hậu, của tử tế và tôn trọng. Hoa tim của mỗi người nở sớm tối để mỗi khi gặp nhau còn nhận ra đó là anh chị em của nhau.
Như loài hoa biểu lộ các nhân đức: loài hoa huệ biểu trưng lòng thanh sạch, hoa sen biểu lộ tính “gần bùn chẳng hôi tanh mùi bùn”. Loài hoa đồng nội biểu lộ đời sống đơn sơ, thật thà, chất phác, hoa hồng biểu lộ tình yêu, loài hoa súng dạy về khiêm nhu, loài hoa xương rồng dạy kiên vững trong thử thách, loài hoa bất tử dạy con người biết chết để sống, loài muống dai cho hoa tím dạy đời sống tiết độ… Có bao nhiêu bài học để cần thiết sống là người cho nên người. Cuộc sống sẽ nở hoa khi nhân đức tô điểm cho con người. Ước mong sứ điệp các loài hoa cũng dạy cho con người biết sống và sống dồi dào, phong phú.
Như loài hoa, con người gia tăng các nhân đức để tô điểm chính mình và tô điểm cho nhân sinh. Mỗi người sống vì người khác bằng cái đẹp của tâm hồn, như những loài hoa, con người cũng tô điểm trần thế trong huy hoàng tình yêu.
Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Nguồn daminhtamhiep.net

NHƯ LOÀI HOA

NHƯ LOÀI HOA


Như loài hoa, trong ngàn triệu tên đóa hoa, người ta ai cũng có một đóa hoa lòng nở trong tim. Đóa hoa lòng ấy, dù ít dù nhiều, ai cũng có. Những đóa hoa lòng trao nhau, những hoa lòng nối bờ yêu thương, những đóa hoa lòng khoe sắc trên khuôn mặt, nở trên những bàn tay. Hoa lòng ấy là hoa nhân đức được ươm qua lòng thanh, tưới trong nhẫn nại, chăm sóc trong hy sinh.
Như loài hoa chẳng bao giờ biết ghen ghét, tỵ hiềm, hờn giận. Hoa mọc trên cây cao, hoa nở ở dưới thấp, hoa tỏ sặc sỡ, hoa e lệ kín đáo… Mỗi loài một nét riêng, làm đẹp cho đời, anh đóa hoa lớn, tôi đóa hoa nhỏ, chị đóa hoa kiêu sa, tôi đóa hoa tầm thường, trong giỏ hoa, các loại hoa đứng cạnh nhau, đôi khi lại thêm vài bông cỏ, tự nhiên và hoang dại, chẳng bao giờ ghét nhau bởi vì chung một mục đích làm đẹp cho đời và dâng hương cho cuộc sống. Hoa lòng của con người sẽ tươi đẹp biết bao trong vườn hoa muôn cõi lòng, không ghen ghét, không tỵ hiềm, cùng nhau góp sức dâng hiến cho người và cho đời.
Như loài hoa chẳng bao giờ biết tham lam, biết sống cho mình và cho loài hoa khác. Loài hoa to lớn, loài hoa nhỏ bé, loài hoa nhiều cánh, loài hoa ít cánh, chẳng loài hoa nào lấy gì của nhau. Loài hoa cho hương thơm này, loài hoa mang mùi nhẹ bay, cùng tỏa hương cho đời. hoa lớn mang bổn phận lớn, hoa nhỏ nằm bên mép vệ đường cũng thi hành việc nhỏ. Loài hoa ấy dạy con người biết sống, cho nhau vì nhau, quyền lợi lớn trách nhiệm cao. Ước mong như loài hoa tim mỗi người, sống giản dị như mình đã nhận lãnh, để yêu thương, chia ngọt sẻ bùi, sống có trách nhiệm với những gì mình đã được có. Đừng tham lam để còn chia sẻ cuộc sống, cùng với các loài hoa bé nhỏ góp mặt cho đời.
Như loài hoa thích ứng với mọi hoàn cảnh, không than van, không khóc lóc, luôn cố gắng vươn mình trong nhiều thử thách. Những loài hoa lớn lên từ bụi gai, từ vách đá, từ mảng tường rào. Ở đâu, hoa vẫn nở vẫn làm tươi đẹp cho cuộc sống kể cả những nơi xấu xí, ít người để ý. Những bông hoa ấy thật dễ thương biết bao, biết chấp nhận cuộc sống, dù khó khăn, dù ít thuận lợi, nhưng chẳng bao giờ sống dựa, sống bon chen, hoặc giành giật, trộm cắp. Vẫn nở hoa, trong cuộc đời nghèo khó, tay sạch lòng thanh. Vẫn tươi vui khi cuộc sống bộn bề khó khăn, vẫn đơm hoa làm đẹp cho đời trong phận nhỏ của mình. Ước gì trong tim mỗi người vẫn nở những bông hoa khiêm tốn trong bất cứ hoàn cảnh nào của cuộc đời, để thấy được hoa nở: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Như loài hoa hiền hòa, chẳng làm ai ghen ghét, loài hoa nhân ái, đượm thắm tình yêu, chứa đựng những tâm tình muốn nói. Loài hoa con người trao tặng cho nhau, thêm một kết nối, thắm thêm tình bạn, chữa lành những vết thương, chia một nỗi đau, chung một niềm vui. Bó hoa của ngày hạnh phúc, cành hoa của niềm bày tỏ. những loài hoa cho đời hạnh phúc, tươi tắn, trẻ trung. Ước mong hoa lòng mỗi người, sống bên nhau, cho nhau hạnh phúc, niềm vui, thân ái. Tim mỗi người là một đóa hoa, của tình người là lẽ sống, của khoan dung và nhân hậu, của tử tế và tôn trọng. Hoa tim của mỗi người nở sớm tối để mỗi khi gặp nhau còn nhận ra đó là anh chị em của nhau.
Như loài hoa biểu lộ các nhân đức: loài hoa huệ biểu trưng lòng thanh sạch, hoa sen biểu lộ tính “gần bùn chẳng hôi tanh mùi bùn”. Loài hoa đồng nội biểu lộ đời sống đơn sơ, thật thà, chất phác, hoa hồng biểu lộ tình yêu, loài hoa súng dạy về khiêm nhu, loài hoa xương rồng dạy kiên vững trong thử thách, loài hoa bất tử dạy con người biết chết để sống, loài muống dai cho hoa tím dạy đời sống tiết độ… Có bao nhiêu bài học để cần thiết sống là người cho nên người. Cuộc sống sẽ nở hoa khi nhân đức tô điểm cho con người. Ước mong sứ điệp các loài hoa cũng dạy cho con người biết sống và sống dồi dào, phong phú.
Như loài hoa, con người gia tăng các nhân đức để tô điểm chính mình và tô điểm cho nhân sinh. Mỗi người sống vì người khác bằng cái đẹp của tâm hồn, như những loài hoa, con người cũng tô điểm trần thế trong huy hoàng tình yêu.
Lm. Giuse Hoàng Kim Toan

Nguồn daminhtamhiep.net
Đọc thêm..
Hãy Tin Tưởng Mẹ


VRNs (07.01.2014) - Sài Gòn – Tôi vốn là một người ngoại giáo, đã trở về với Chúa được hơn 8 năm nay là nhờ hồng ân của Đức Mẹ Maria. Ngày ấy, thằng con trai duy nhất của tôi bị ung thư máu và xuất huyết não nặng, nằm bệnh viện hơn một tháng mà bệnh không thuyên giảm, tình hình ngày một xấu đi. Và cuối cùng các bác sĩ đành bó tay cho về. Lòng tôi quặn đau, ruột gan tơi bời, tôi chết lặng mang con ra xe mà không cầm được nước mắt. Chồng tôi phờ phạc cả người, thẫn thờ như người mất trí…
Ngồi trên xe tôi bỗng để ý trước mặt tôi; một tấm ảnh Đức Mẹ của người Công Giáo, dán trên cửa kính xe với dòng chữ bên dưới tấm ảnh đập vào mắt tôi thật rõ: “Hãy tin tưởng vào Mẹ Maria, bạn sẽ thấy phép lạ là gì.” Sau này tôi được biết, đó là tấm ảnh Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu, Đức Mẹ bế trên tay Chúa Giêsu, đầu Chúa và Mẹ đều đội triều thiên rất đẹp; và lời nói trên là của Thánh Don Bosco, một vị Thánh sống rất đẹp lòng Đức Mẹ.
Như người chết đuối vớ được phao, tôi mừng rỡ nhìn thật sâu thật lâu vào tấm ảnh với một lòng cậy trông, đặt hết tin tưởng vào mẹ, qua lời người đã viết bên dưới bức ảnh. Tôi thưa với Đức Mẹ: “Thưa Bà, con là người ngoại đạo, con xin bà cứu chữa con của con. Con chỉ có một đứa con trai duy nhất, con con bị bệnh nặng, các bác sĩ đã chê và cho về, con biết chỉ có Bà mới cứu được con con khỏi tay tử thần. Bà ơi, con đặt hết lòng tin tưởng vào Bà, con van xin Bà cứu chữa con con.”
Lòng tôi thì hết sức van vái, trong khi miệng tôi lẩm nhẩm kêu nài, vừa cầu xin tôi vừa nhìn lên bức ảnh với những dòng nước mắt chảy dài. Con tôi nằm trên tay, thằng bé chưa đầy mười tuổi đầu, mặt xanh nhợt, người mềm như sợi bún, nằm im như một xác chết vô hồn. Nhìn con rồi nhìn người đàn bà bế đứa trẻ trong bức ảnh, tôi nhủ thầm: “Bà ơi ! Bà đã từng làm Mẹ, Bà cũng có con, Bà thấu rõ nỗi đau khổ của người mẹ đang cay đắng khổ sở thế nào khi mất đứa con ! Xin Bà lấy lòng từ bi lân mẫn cứu sống con tôi. Tôi xin hứa với Bà nếu con tôi sống, gia đình tôi sẽ xin theo Đạo. Và dù chỉ có một đứa con trai duy nhất, tôi cũng xin dâng nó cho các Ngài, để suốt đời nó được phụng sự các Ngài…”
Xe chạy đường dài, mệt mỏi với những đêm thức nuôi con bệnh, tôithiếp đi khi lòng trí vẫn mơ màng cầu xin ơn cứu tử. Đang thiu thiu ngủ mê ngủ mệt, tôi nghe tiếng động trở mình của con tôi, mở mắt ra, tôi thấy tay chân cháu quờ quạng như muốn nói điều gì, mắt nó mở to nhìn tôi thật lâu, rồi tự dưng nó nhoẻn miệng cười. Trời ơi ! Thế này là thế nào ? Tôi muốn hét lên ! Con tôi tỉnh rồi ! Ôi tôi mừng quá ! Tôi sung sướng quá !
Tôi lặng người líu lưỡi gọi ba nó ngồi trên băng trước. Vội vàng anh lao người xuống quì cạnh con, gục đầu trên thằng bé cảm động đến tràn trề nước mắt… Thì ra anh cũng nhìn thấy tấm ảnh và đã cũng có những lời cầu xin tha thiết với Đức Mẹ như tôi. Nhìn con nằm im, gương mặt thoải mái dễ chịu không tỏ vẻ đau đớn như những ngày trước, tuy cháu còn mệt và chúng tôi hỏi gì cháu cũng chỉ mỉm cười mà không nói. Bác tài xế nghe sự tình cũng xúc động rơi nước mắt đến nỗi bác phải ngừng xe lại, và thầm thì cầu nguyện để cảm ơn Bà đã cứu sống con tôi…
Rồi xe chạy một lát về tới nhà, cháu tỏ ý muốn được ngồi dậy, xuống xe một cách yếu ớt đi vào nhà. Tôi và ba cháu chẳng hiểu sự việc làm sao nhưng lòng đầy tin tưởng rằng chính Bà trong ảnh đã cứu con mình… Dìu cháu từng bước đi vào mà cứ như người trong mơ.
Về đến nhà, qua một tuần lễ ăn uống nghỉ ngơi lấy sức, cháu đã trở lại bình thường như không có bệnh gì. Tôi không cho cháu uống thêm thuốc bệnh nhưng có cắt thêm thuốc bổ để cháu mau lại sức.
Sau đó một thời gian, tôi đưa cháu đi kiểm tra lại sức khỏe, qua siêu âm thử máu và làm các xét nghiệm, thì các bác sĩ vô cùng ngạc nhiên, vì không còn phát hiện ra mầm mống một chút gì của căn bệnh nan y này nữa. Họ bảo gia đình tôi: Đây là một trường hợp hiếm có mà khoa học không thể giải thích được.”
Có một bác sĩ Công Giáo sau khi nghe tôi kể đã bảo tôi nên đi xin lễ tạ ơn ở một Nhà Thờ nào đó. Vả tôi đến đã xin các Cha ở DCCT dâng lễ tạ ơn vì con tôi được khỏi bệnh.
Qua sự việc này, gia đình tôi biết chắc chắn có bàn tay của Đức Mẹ đã thực hiện quyền phép của người, để cứu giúp những ai đặt hết lòng cậy trông tin tưởng nơi ngài khi gặp nguy khốn. Bằng chứng là Ngài đã chữa lành con tôi.
Để tỏ lòng cảm tạ ân nhân, tôi xin chủ xe tấm ảnh để hằng ngày được nhìn thấy và cầu nguyện với ngài. Ông lái xe thật là người tốt, sẵn sàng biếu ngay. Ngoài vợ chồng tôi, ông là người được chứng kiến phép lạ đầu tiên, rồi cũng chính ông sau này đã lo liệu mọi sự giúp đỡ chúng tôi trở thành người Công Giáo. 
Thưa các bạn, suốt từ ngày tôi trở lại đạo Công Giáo đến giờ, tôi thấy mình luôn vui, sống có hy vọng, sống có ích, biết quan tâm giúp đỡ những người chung quanh, thay vì sống thờ ơ chỉ biết có mình… Tôi cũng cùng sinh hoạt với các bà các chị trong hội đoàn của Giáo Xứ. Ở lối xóm lại biết chia sẻ cho nhau niềm vui nỗi buồn, mỗi tuần cùng đến nhà nhau đọc kinh liên gia. Tôi thấy cuộc sống gia đình chúng tôi rất có ý nghĩa, không còn nhàm chán như trước.
Trong gia đình vợ chồng con cái biết yêu thương kính trọng nhau, nhờ được học hỏi để biết cầu nguyện và suy gẫm Lời Chúa. Con trai tôi cũng biết vâng lời cha mẹ, chăm chỉ ngoan ngoãn học hành, lại thường xuyên sinh hoạt Giáo Lý trong Nhà Dòng của các cha Don Bosco. Và được sự đồng ý như lời hứa của tôi với Đức Mẹ, cháu rất ước ao mong mỏi được dâng mình vào Nhà Chúa để lo việc phụng thờ Ngài.
Vâng ! Lạy Chúa, cuộc đời còn lại của con xin được là một bài ca cảm tạ hồng ân vì những ơn lành của Chúa và Mẹ đã ban cho gia đình con, và sẽ là suối nguồn hạnh phúc mà Ngài tiếp tục ban cho chúng con mãi mãi muôn đời. Amen. Tạ ơn Chúa.
 THANH ANH NHÀN

Nguồn chuacuuthe.com

Hãy Tin Tưởng Mẹ

Hãy Tin Tưởng Mẹ


VRNs (07.01.2014) - Sài Gòn – Tôi vốn là một người ngoại giáo, đã trở về với Chúa được hơn 8 năm nay là nhờ hồng ân của Đức Mẹ Maria. Ngày ấy, thằng con trai duy nhất của tôi bị ung thư máu và xuất huyết não nặng, nằm bệnh viện hơn một tháng mà bệnh không thuyên giảm, tình hình ngày một xấu đi. Và cuối cùng các bác sĩ đành bó tay cho về. Lòng tôi quặn đau, ruột gan tơi bời, tôi chết lặng mang con ra xe mà không cầm được nước mắt. Chồng tôi phờ phạc cả người, thẫn thờ như người mất trí…
Ngồi trên xe tôi bỗng để ý trước mặt tôi; một tấm ảnh Đức Mẹ của người Công Giáo, dán trên cửa kính xe với dòng chữ bên dưới tấm ảnh đập vào mắt tôi thật rõ: “Hãy tin tưởng vào Mẹ Maria, bạn sẽ thấy phép lạ là gì.” Sau này tôi được biết, đó là tấm ảnh Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu, Đức Mẹ bế trên tay Chúa Giêsu, đầu Chúa và Mẹ đều đội triều thiên rất đẹp; và lời nói trên là của Thánh Don Bosco, một vị Thánh sống rất đẹp lòng Đức Mẹ.
Như người chết đuối vớ được phao, tôi mừng rỡ nhìn thật sâu thật lâu vào tấm ảnh với một lòng cậy trông, đặt hết tin tưởng vào mẹ, qua lời người đã viết bên dưới bức ảnh. Tôi thưa với Đức Mẹ: “Thưa Bà, con là người ngoại đạo, con xin bà cứu chữa con của con. Con chỉ có một đứa con trai duy nhất, con con bị bệnh nặng, các bác sĩ đã chê và cho về, con biết chỉ có Bà mới cứu được con con khỏi tay tử thần. Bà ơi, con đặt hết lòng tin tưởng vào Bà, con van xin Bà cứu chữa con con.”
Lòng tôi thì hết sức van vái, trong khi miệng tôi lẩm nhẩm kêu nài, vừa cầu xin tôi vừa nhìn lên bức ảnh với những dòng nước mắt chảy dài. Con tôi nằm trên tay, thằng bé chưa đầy mười tuổi đầu, mặt xanh nhợt, người mềm như sợi bún, nằm im như một xác chết vô hồn. Nhìn con rồi nhìn người đàn bà bế đứa trẻ trong bức ảnh, tôi nhủ thầm: “Bà ơi ! Bà đã từng làm Mẹ, Bà cũng có con, Bà thấu rõ nỗi đau khổ của người mẹ đang cay đắng khổ sở thế nào khi mất đứa con ! Xin Bà lấy lòng từ bi lân mẫn cứu sống con tôi. Tôi xin hứa với Bà nếu con tôi sống, gia đình tôi sẽ xin theo Đạo. Và dù chỉ có một đứa con trai duy nhất, tôi cũng xin dâng nó cho các Ngài, để suốt đời nó được phụng sự các Ngài…”
Xe chạy đường dài, mệt mỏi với những đêm thức nuôi con bệnh, tôithiếp đi khi lòng trí vẫn mơ màng cầu xin ơn cứu tử. Đang thiu thiu ngủ mê ngủ mệt, tôi nghe tiếng động trở mình của con tôi, mở mắt ra, tôi thấy tay chân cháu quờ quạng như muốn nói điều gì, mắt nó mở to nhìn tôi thật lâu, rồi tự dưng nó nhoẻn miệng cười. Trời ơi ! Thế này là thế nào ? Tôi muốn hét lên ! Con tôi tỉnh rồi ! Ôi tôi mừng quá ! Tôi sung sướng quá !
Tôi lặng người líu lưỡi gọi ba nó ngồi trên băng trước. Vội vàng anh lao người xuống quì cạnh con, gục đầu trên thằng bé cảm động đến tràn trề nước mắt… Thì ra anh cũng nhìn thấy tấm ảnh và đã cũng có những lời cầu xin tha thiết với Đức Mẹ như tôi. Nhìn con nằm im, gương mặt thoải mái dễ chịu không tỏ vẻ đau đớn như những ngày trước, tuy cháu còn mệt và chúng tôi hỏi gì cháu cũng chỉ mỉm cười mà không nói. Bác tài xế nghe sự tình cũng xúc động rơi nước mắt đến nỗi bác phải ngừng xe lại, và thầm thì cầu nguyện để cảm ơn Bà đã cứu sống con tôi…
Rồi xe chạy một lát về tới nhà, cháu tỏ ý muốn được ngồi dậy, xuống xe một cách yếu ớt đi vào nhà. Tôi và ba cháu chẳng hiểu sự việc làm sao nhưng lòng đầy tin tưởng rằng chính Bà trong ảnh đã cứu con mình… Dìu cháu từng bước đi vào mà cứ như người trong mơ.
Về đến nhà, qua một tuần lễ ăn uống nghỉ ngơi lấy sức, cháu đã trở lại bình thường như không có bệnh gì. Tôi không cho cháu uống thêm thuốc bệnh nhưng có cắt thêm thuốc bổ để cháu mau lại sức.
Sau đó một thời gian, tôi đưa cháu đi kiểm tra lại sức khỏe, qua siêu âm thử máu và làm các xét nghiệm, thì các bác sĩ vô cùng ngạc nhiên, vì không còn phát hiện ra mầm mống một chút gì của căn bệnh nan y này nữa. Họ bảo gia đình tôi: Đây là một trường hợp hiếm có mà khoa học không thể giải thích được.”
Có một bác sĩ Công Giáo sau khi nghe tôi kể đã bảo tôi nên đi xin lễ tạ ơn ở một Nhà Thờ nào đó. Vả tôi đến đã xin các Cha ở DCCT dâng lễ tạ ơn vì con tôi được khỏi bệnh.
Qua sự việc này, gia đình tôi biết chắc chắn có bàn tay của Đức Mẹ đã thực hiện quyền phép của người, để cứu giúp những ai đặt hết lòng cậy trông tin tưởng nơi ngài khi gặp nguy khốn. Bằng chứng là Ngài đã chữa lành con tôi.
Để tỏ lòng cảm tạ ân nhân, tôi xin chủ xe tấm ảnh để hằng ngày được nhìn thấy và cầu nguyện với ngài. Ông lái xe thật là người tốt, sẵn sàng biếu ngay. Ngoài vợ chồng tôi, ông là người được chứng kiến phép lạ đầu tiên, rồi cũng chính ông sau này đã lo liệu mọi sự giúp đỡ chúng tôi trở thành người Công Giáo. 
Thưa các bạn, suốt từ ngày tôi trở lại đạo Công Giáo đến giờ, tôi thấy mình luôn vui, sống có hy vọng, sống có ích, biết quan tâm giúp đỡ những người chung quanh, thay vì sống thờ ơ chỉ biết có mình… Tôi cũng cùng sinh hoạt với các bà các chị trong hội đoàn của Giáo Xứ. Ở lối xóm lại biết chia sẻ cho nhau niềm vui nỗi buồn, mỗi tuần cùng đến nhà nhau đọc kinh liên gia. Tôi thấy cuộc sống gia đình chúng tôi rất có ý nghĩa, không còn nhàm chán như trước.
Trong gia đình vợ chồng con cái biết yêu thương kính trọng nhau, nhờ được học hỏi để biết cầu nguyện và suy gẫm Lời Chúa. Con trai tôi cũng biết vâng lời cha mẹ, chăm chỉ ngoan ngoãn học hành, lại thường xuyên sinh hoạt Giáo Lý trong Nhà Dòng của các cha Don Bosco. Và được sự đồng ý như lời hứa của tôi với Đức Mẹ, cháu rất ước ao mong mỏi được dâng mình vào Nhà Chúa để lo việc phụng thờ Ngài.
Vâng ! Lạy Chúa, cuộc đời còn lại của con xin được là một bài ca cảm tạ hồng ân vì những ơn lành của Chúa và Mẹ đã ban cho gia đình con, và sẽ là suối nguồn hạnh phúc mà Ngài tiếp tục ban cho chúng con mãi mãi muôn đời. Amen. Tạ ơn Chúa.
 THANH ANH NHÀN

Nguồn chuacuuthe.com

Đọc thêm..

Sống Mùa Vọng

“Có tiếng hô: Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho ĐỨC CHÚA, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. Bấy giờ vinh quang ĐỨC CHÚA sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng ĐỨC CHÚA đã tuyên phán” (Is 40:3-5).

Sống trong Mùa Vọng, hãy chuẩn bị tâm hồn và tích cực tham gia các hoạt động yêu thương. Bề ngoài có thể là chuẩn bị những gì cần thiết cho Lễ Giáng Sinh (làm hang đá, trang trí nhà thờ, cây thông,…), đồng thời cũng phải sốt sắng chuẩn bị đón Chúa đến trong tâm hồn – chuẩn bị tâm hồn mới là điều quan trọng nhất, vì đó mới là “hang đá” đích thực để Chúa ngự vào.
Chúng ta chuẩn bị bằng cách nào? Chân phước Jacobus de Voragine, giám mục tu sĩ Dòng Đa-minh hồi thế kỷ XIII, đã viết về Mùa Vọng thế này:
“Mùa Vọng kéo dài bốn tuần, điều đó nhấn mạnh rằng khát khao mong Chúa đến phải gấp bốn: Ngài hóa thành nhục thể, Ngài đến trong tâm hồn chúng ta, Ngài đến ở với chúng ta cho đến chết,  Ngài đến xét xử chúng ta. Tuần thứ tư ít khi trọn vẹn… Khi Chúa đến bốn lần, Giáo hội kính nhớ hai lần, lần một là khi Ngài mặc xác phàm làm người và lần hai là Ngài đến phán xét. Vì thế, ăn chay trong Mùa Vọng là một phần vui mừng khi Chúa đến trong xác phàm, và một phần lo lắng khi Chúa đến xét xử”.
Thánh lễ được chuẩn bị cho thời cuối cùng. Chúng ta tin vào Bí tích Thánh Thể, bánh và rượuc được Chúa Thánh Thần thánh hóa trở nên Mình và Máu Đức Kitô, Linh hồn và Thần tính của Ngài, chúng ta rước lễ là đón nhận chính Máu Thịt Đức Kitô. Đây là mấy điền cần làm trong Mùa Vọng:
1. Thành tâm sám hối, ăn chay.
2. Thành tâm cầu nguyện.
3. Tìm hiểu Kinh Thánh.
4. Tìm hiểu những phần chính trong cuộc đời Đức Kitô hoặc các giáo huấn của Ngài.
5. Tìm hiểu cuộc đời các thánh và Giáo hội.
6. Tìm hiểu những bài viết hay về đức tin.
ĂN CHAY và BÁC ÁI
Ăn chay (hoặc giữ chay) cũng là một phần hoạt động trong Mùa Vọng, chứ không chỉ trong Mùa Chay. Vì thế, trước đây Giáo hội nghiêm khắc về việc giữ chay trước khi rước lễ: Giữ chay ba giờ trước khi rước lễ, thậm chí còn từ nửa đêm cho tới Thánh lễ ban sáng, nhưng ngày nay chỉ còn phải giữ chay trong vòng 60 phút. Chúng ta phải giữ chay theo NGHĨA ĐEN (tức là đồ ăn) hoặc theo nghĩa bóng là từ bỏ thói hư tật xấu nào đó trong Mùa Vọng (cũng như trong Mùa Chay). Nếu chúng ta kiêng cữ một loại nào đó quen dùng (chẳng hạn là cà-phê) để bớt chi phí, tiền đó dùng để cho người nghèo chứ không để “tích lũy”. Nhiều giáo xứ có thùng bác ái để mọi người chia sẻ trong Mùa Chay nhưng lại không áp dụng trong Mùa Vọng, đó là sự thiếu sót! Chia sẻ là yêu thương, mà mùa nào cũng cần yêu thương, nhất là trong Mùa Chay và Mùa Vọng. Ăn chay là để làm bác ái.
Theo cách này, chúng ta có thể làm những hy sinh nhỏ kết hợp với hy sinh cao cả của Đức Kitô, và chúng ta cũng có thể dùng những đau khổ nhỏ để chia sẻ với những người phải chịu những đau khổ lớn. Chúng ta phải luôn chú ý tới cách diễn tả của Chúa Giêsu về Ngày Phán Xét trong dụ ngôn Chiên và Dê (Mt 25:31-46): Những gì chúng ta LÀM cho người bé mọn nhất là LÀM cho chính Ngài, và những gì chúng ta KHÔNG LÀM cho người bé mọn nhất là KHÔNG LÀM cho chính Ngài.
CẦU NGUYỆN
Tùy vào cách chúng ta muốn “phân đoạn”, Thánh lễ có thể là lời cầu nguyện dài hoặc nhiều phần ngắn liên kết với nhau. Có thể nói rằng Thánh lễ là lời cầu nguyện dài đơn giản gồm những phần ngắn, mọi phần đều liên kết với nhau. Trong Mùa Vọng, chúng ta có những lời cầu nguyện riêng trong Thánh lễ: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Lead us not into temptation, but deliver us from evil), hoặc “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh” (Lord, I am not worthy that you should enter under my roof, but only say the word and my soul shall be healed). Các lời cầu nguyện này rõ ràng là chuẩn bị cho chúng ta gặp Chúa là Vị Thẩm Phán và Đấng Cứu Độ. Hoặc, trong nghi thức sám hối, chúng ta xin Chúa thương xót và tha thứ tội lỗi, đồng thời cũng xin những người khác cũng cầu nguyện và tha thứ cho chúng ta. Kinh Vinh Danh và Kinh Thánh Thánh Thánh được rút ra từ sách Khải Huyền, được kết hợp với Đức Kitô trên trời và lần quang lâm của Ngài.
KINH THÁNH
Trong Thánh lễ luôn có những đoạn Kinh Thánh. Tuy nhiên, cách dùng Kinh Thánh hiển nhiên nhất là phần Phụng vụ Lời Chúa. Mỗi Chúa nhật, chúng ta được nghe một đoạn Cựu ước, một đoạn Tân ước, một đoạn Phúc Âm, và một đoạn Thánh Vịnh [1]. Phần này của Thánh lễ liên quan ý nghĩa thứ hai: Đức Kitô đến trong linh hồn chúng ta.
Kinh Thánh gồm Lời Chúa, và không chỉ Lời Chúa. Khi nghe Lời Chúa, chúng ta được mời gọi không chỉ đọc hoặc tìm hiểu Lời Chúa, mà còn chấp nhận Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện bằng Lời Chúa, và cuối cùng là thực hành Lời Chúa. Lời Chúa thấm vào chúng ta qua việc đọc, suy niệm và cầu nguyện, nhờ đó mà chúng ta sống Lời Chúa – để “mở đường, sửa lối, bạt đồi, lấp hố” chuẩn bị cho Chúa đến ngự vào hang-đá-tâm-hồn của chúng ta – không chỉ trong đêm giáng sinh mà suốt cả cuộc đời chúng ta.
ĐỜI SỐNG CỦA ĐỨC KITÔ VÀ CÁC THÁNH
Đặc biệt phần Phúc Âm, chúng ta có một thoáng nhìn về cuộc đời Chúa Cứu Thế. Tuy nhiên, Giáo hội cũng có những mùa phụng vụ và những lễ đặc biệt tái tập trung vào những thời điểm đặc biệt của Chúa Giêsu với giáo lý riêng về Ngài và các phương diện của Ngài.
Tương tự, chúng ta cũng thấy những ngày đặc biệt mà Giáo hội tập trung vào các thánh hoặc Giáo hội của Ngài như một tổng thể. Chúng ta muốn bắt chước Đức Kitô để “mặc lấy Đức Kitô” (Gl 3:27). Các thánh cho chúng ta thấy nhiều tấm gương sáng để chúng ta làm theo.
Thánh Phaolô xác định: “Phải như thế [yêu thương], vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13:11-14).
CÁC BẢN VĂN KHÁC
Cuối cùng, chúng ta nên lắng nghe các bản văn và các giáo huấn của những người khôn ngoan về đức tin. Trong Thánh lễ, bài giảng cũng có vị trí nhất định. Chủ đề xoay quanh các bài đọc, nhất là Phúc Âm, rồi rút ra những bài học về luân lý và các nhân đức, để mỗi người cố gắng càng ngày càng nên giống Đức Kitô hơn. Ngoài Thánh lễ, chúng ta còn có những bản văn của các Giáo phụ, các Tiến sĩ, các Thánh, kể cả các hướng dẫn của các bậc thầy như ĐHY Fulton Sheen và G.K. Chesteron [2], hoặc C.S. Lewis [3], hoặc các Đức giáo hoàng [4] và các Đức giám mục.
Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị đón Chúa ngự vào linh hồn chúng ta, vào lúc cuối đời và lúc phán xét. Sự chuẩn bị này luôn phải thực hiện mọi nơi và mọi lúc, vì chúng ta không biết ngày giờ nào Đức Kitô đến (Mt 25:13). Nhờ Thánh lễ, chúng ta thực sự dành thời gian suốt năm để “dọn đường” cho Chúa đến. Khi tham dự Thánh lễ, chúng ta thấy có những cách thức chuẩn bị đón Chúa đến với chúng ta.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)
Lễ Thánh Damascus I Giáo hoàng, 11-12-2013
_________________________
[1] Những đoạn Kinh Thánh khác nhau theo mùa trong Thánh lễ hằng ngày.
[2] Cả hai có thể sẽ được tuyên thánh vào một ngày nào đó.
[3] Chúng ta cũng có thể học hỏi từ người ngoài Công giáo.

[4] Dù là Thánh GH Gioan Phaolô II, ĐGH Bênêđictô XVI, ĐGH Phanxicô, hoặc hoặc một Giáo hoàng nào đó… Chúng ta cũng nên đọc các Tông thư, Tông huấn, Tông huấn, Tông sắc, Tự sắc, Hiến chế, Sắc lệnh, Quy chế,… để giúp chúng ta chuẩn bị đón Chúa tốt hơn.

Sống Mùa Vọng

Sống Mùa Vọng

“Có tiếng hô: Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho ĐỨC CHÚA, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. Bấy giờ vinh quang ĐỨC CHÚA sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng ĐỨC CHÚA đã tuyên phán” (Is 40:3-5).

Sống trong Mùa Vọng, hãy chuẩn bị tâm hồn và tích cực tham gia các hoạt động yêu thương. Bề ngoài có thể là chuẩn bị những gì cần thiết cho Lễ Giáng Sinh (làm hang đá, trang trí nhà thờ, cây thông,…), đồng thời cũng phải sốt sắng chuẩn bị đón Chúa đến trong tâm hồn – chuẩn bị tâm hồn mới là điều quan trọng nhất, vì đó mới là “hang đá” đích thực để Chúa ngự vào.
Chúng ta chuẩn bị bằng cách nào? Chân phước Jacobus de Voragine, giám mục tu sĩ Dòng Đa-minh hồi thế kỷ XIII, đã viết về Mùa Vọng thế này:
“Mùa Vọng kéo dài bốn tuần, điều đó nhấn mạnh rằng khát khao mong Chúa đến phải gấp bốn: Ngài hóa thành nhục thể, Ngài đến trong tâm hồn chúng ta, Ngài đến ở với chúng ta cho đến chết,  Ngài đến xét xử chúng ta. Tuần thứ tư ít khi trọn vẹn… Khi Chúa đến bốn lần, Giáo hội kính nhớ hai lần, lần một là khi Ngài mặc xác phàm làm người và lần hai là Ngài đến phán xét. Vì thế, ăn chay trong Mùa Vọng là một phần vui mừng khi Chúa đến trong xác phàm, và một phần lo lắng khi Chúa đến xét xử”.
Thánh lễ được chuẩn bị cho thời cuối cùng. Chúng ta tin vào Bí tích Thánh Thể, bánh và rượuc được Chúa Thánh Thần thánh hóa trở nên Mình và Máu Đức Kitô, Linh hồn và Thần tính của Ngài, chúng ta rước lễ là đón nhận chính Máu Thịt Đức Kitô. Đây là mấy điền cần làm trong Mùa Vọng:
1. Thành tâm sám hối, ăn chay.
2. Thành tâm cầu nguyện.
3. Tìm hiểu Kinh Thánh.
4. Tìm hiểu những phần chính trong cuộc đời Đức Kitô hoặc các giáo huấn của Ngài.
5. Tìm hiểu cuộc đời các thánh và Giáo hội.
6. Tìm hiểu những bài viết hay về đức tin.
ĂN CHAY và BÁC ÁI
Ăn chay (hoặc giữ chay) cũng là một phần hoạt động trong Mùa Vọng, chứ không chỉ trong Mùa Chay. Vì thế, trước đây Giáo hội nghiêm khắc về việc giữ chay trước khi rước lễ: Giữ chay ba giờ trước khi rước lễ, thậm chí còn từ nửa đêm cho tới Thánh lễ ban sáng, nhưng ngày nay chỉ còn phải giữ chay trong vòng 60 phút. Chúng ta phải giữ chay theo NGHĨA ĐEN (tức là đồ ăn) hoặc theo nghĩa bóng là từ bỏ thói hư tật xấu nào đó trong Mùa Vọng (cũng như trong Mùa Chay). Nếu chúng ta kiêng cữ một loại nào đó quen dùng (chẳng hạn là cà-phê) để bớt chi phí, tiền đó dùng để cho người nghèo chứ không để “tích lũy”. Nhiều giáo xứ có thùng bác ái để mọi người chia sẻ trong Mùa Chay nhưng lại không áp dụng trong Mùa Vọng, đó là sự thiếu sót! Chia sẻ là yêu thương, mà mùa nào cũng cần yêu thương, nhất là trong Mùa Chay và Mùa Vọng. Ăn chay là để làm bác ái.
Theo cách này, chúng ta có thể làm những hy sinh nhỏ kết hợp với hy sinh cao cả của Đức Kitô, và chúng ta cũng có thể dùng những đau khổ nhỏ để chia sẻ với những người phải chịu những đau khổ lớn. Chúng ta phải luôn chú ý tới cách diễn tả của Chúa Giêsu về Ngày Phán Xét trong dụ ngôn Chiên và Dê (Mt 25:31-46): Những gì chúng ta LÀM cho người bé mọn nhất là LÀM cho chính Ngài, và những gì chúng ta KHÔNG LÀM cho người bé mọn nhất là KHÔNG LÀM cho chính Ngài.
CẦU NGUYỆN
Tùy vào cách chúng ta muốn “phân đoạn”, Thánh lễ có thể là lời cầu nguyện dài hoặc nhiều phần ngắn liên kết với nhau. Có thể nói rằng Thánh lễ là lời cầu nguyện dài đơn giản gồm những phần ngắn, mọi phần đều liên kết với nhau. Trong Mùa Vọng, chúng ta có những lời cầu nguyện riêng trong Thánh lễ: “Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ” (Lead us not into temptation, but deliver us from evil), hoặc “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành mạnh” (Lord, I am not worthy that you should enter under my roof, but only say the word and my soul shall be healed). Các lời cầu nguyện này rõ ràng là chuẩn bị cho chúng ta gặp Chúa là Vị Thẩm Phán và Đấng Cứu Độ. Hoặc, trong nghi thức sám hối, chúng ta xin Chúa thương xót và tha thứ tội lỗi, đồng thời cũng xin những người khác cũng cầu nguyện và tha thứ cho chúng ta. Kinh Vinh Danh và Kinh Thánh Thánh Thánh được rút ra từ sách Khải Huyền, được kết hợp với Đức Kitô trên trời và lần quang lâm của Ngài.
KINH THÁNH
Trong Thánh lễ luôn có những đoạn Kinh Thánh. Tuy nhiên, cách dùng Kinh Thánh hiển nhiên nhất là phần Phụng vụ Lời Chúa. Mỗi Chúa nhật, chúng ta được nghe một đoạn Cựu ước, một đoạn Tân ước, một đoạn Phúc Âm, và một đoạn Thánh Vịnh [1]. Phần này của Thánh lễ liên quan ý nghĩa thứ hai: Đức Kitô đến trong linh hồn chúng ta.
Kinh Thánh gồm Lời Chúa, và không chỉ Lời Chúa. Khi nghe Lời Chúa, chúng ta được mời gọi không chỉ đọc hoặc tìm hiểu Lời Chúa, mà còn chấp nhận Lời Chúa, suy niệm Lời Chúa, cầu nguyện bằng Lời Chúa, và cuối cùng là thực hành Lời Chúa. Lời Chúa thấm vào chúng ta qua việc đọc, suy niệm và cầu nguyện, nhờ đó mà chúng ta sống Lời Chúa – để “mở đường, sửa lối, bạt đồi, lấp hố” chuẩn bị cho Chúa đến ngự vào hang-đá-tâm-hồn của chúng ta – không chỉ trong đêm giáng sinh mà suốt cả cuộc đời chúng ta.
ĐỜI SỐNG CỦA ĐỨC KITÔ VÀ CÁC THÁNH
Đặc biệt phần Phúc Âm, chúng ta có một thoáng nhìn về cuộc đời Chúa Cứu Thế. Tuy nhiên, Giáo hội cũng có những mùa phụng vụ và những lễ đặc biệt tái tập trung vào những thời điểm đặc biệt của Chúa Giêsu với giáo lý riêng về Ngài và các phương diện của Ngài.
Tương tự, chúng ta cũng thấy những ngày đặc biệt mà Giáo hội tập trung vào các thánh hoặc Giáo hội của Ngài như một tổng thể. Chúng ta muốn bắt chước Đức Kitô để “mặc lấy Đức Kitô” (Gl 3:27). Các thánh cho chúng ta thấy nhiều tấm gương sáng để chúng ta làm theo.
Thánh Phaolô xác định: “Phải như thế [yêu thương], vì anh em biết chúng ta đang sống trong thời nào. Đã đến lúc anh em phải thức dậy, vì hiện nay ngày Thiên Chúa cứu độ chúng ta đã gần hơn trước kia, khi chúng ta mới tin đạo. Đêm sắp tàn, ngày gần đến. Vậy chúng ta hãy loại bỏ những việc làm đen tối, và cầm lấy vũ khí của sự sáng để chiến đấu. Chúng ta hãy ăn ở cho đứng đắn như người đang sống giữa ban ngày: không chè chén say sưa, không chơi bời dâm đãng, cũng không cãi cọ ghen tương. Nhưng anh em hãy mặc lấy Chúa Giê-su Ki-tô, và đừng chiều theo tính xác thịt mà thoả mãn các dục vọng” (Rm 13:11-14).
CÁC BẢN VĂN KHÁC
Cuối cùng, chúng ta nên lắng nghe các bản văn và các giáo huấn của những người khôn ngoan về đức tin. Trong Thánh lễ, bài giảng cũng có vị trí nhất định. Chủ đề xoay quanh các bài đọc, nhất là Phúc Âm, rồi rút ra những bài học về luân lý và các nhân đức, để mỗi người cố gắng càng ngày càng nên giống Đức Kitô hơn. Ngoài Thánh lễ, chúng ta còn có những bản văn của các Giáo phụ, các Tiến sĩ, các Thánh, kể cả các hướng dẫn của các bậc thầy như ĐHY Fulton Sheen và G.K. Chesteron [2], hoặc C.S. Lewis [3], hoặc các Đức giáo hoàng [4] và các Đức giám mục.
Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị đón Chúa ngự vào linh hồn chúng ta, vào lúc cuối đời và lúc phán xét. Sự chuẩn bị này luôn phải thực hiện mọi nơi và mọi lúc, vì chúng ta không biết ngày giờ nào Đức Kitô đến (Mt 25:13). Nhờ Thánh lễ, chúng ta thực sự dành thời gian suốt năm để “dọn đường” cho Chúa đến. Khi tham dự Thánh lễ, chúng ta thấy có những cách thức chuẩn bị đón Chúa đến với chúng ta.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)
Lễ Thánh Damascus I Giáo hoàng, 11-12-2013
_________________________
[1] Những đoạn Kinh Thánh khác nhau theo mùa trong Thánh lễ hằng ngày.
[2] Cả hai có thể sẽ được tuyên thánh vào một ngày nào đó.
[3] Chúng ta cũng có thể học hỏi từ người ngoài Công giáo.

[4] Dù là Thánh GH Gioan Phaolô II, ĐGH Bênêđictô XVI, ĐGH Phanxicô, hoặc hoặc một Giáo hoàng nào đó… Chúng ta cũng nên đọc các Tông thư, Tông huấn, Tông huấn, Tông sắc, Tự sắc, Hiến chế, Sắc lệnh, Quy chế,… để giúp chúng ta chuẩn bị đón Chúa tốt hơn.
Đọc thêm..


Một vài suy tư khi mừng lễ Giáng sinh



Trong những ngày này, không khí vui mừng đón chờ lễ Giáng Sinh đang tràn ngập trên thế giới. Nhất là những đất nước có người tin theo Đức Giêsu Kitô. Nơi các nhà thờ của người Công Giáo, Tin Lành, Anh Giáo hay Chính Thống, rộ lên những đèn sao lấp lánh, những hang đá nhỏ to.

Còn tại các thành phố lớn ở Việt Nam như Sài Gòn hay Hà Nội cũng nhộn nhịp không kém. Bầu không khí đón mừng đại lễ Giáng Sinh còn được biểu hiện nơi các công ty, xí nghiệp, nhà hàng, quán ăn...đâu đâu cũng thấy không khí của của lễ hội. Không khí ấy lại nóng dần lên khi người người đi mua sắm, nhà nhà háo hức đợi mong. Dù là người nghèo hay giàu, nam, phụ hay lão, ấu, người tin theo Đức Giêsu hay không tin, Giáng Sinh vẫn cứ là một ngày hội. Ngày hội tâm linh. Ngày hội của toàn xã hội...
Đứng trước thực trạng ấy, là người Công Giáo, chúng ta nghĩ gì và có thái độ nào về việc mừng lễ Con Thiên Chúa Giáng trần?
1. Giáng Sinh dưới cái nhìn xã hội
Chỉ cần quan sát một chút, chúng ta cũng thấy rất rõ tinh thần mừng lễ của người dân Việt Nam hiện nay:
Hang đá được mọc lên ngay vệ đường lộ; nơi các góc phố; tại các ngả đường; nơi ngã ba; ngoài ngã bẩy...; trong các gia đình thì nào là hang đá trên lầu; trong phòng khách; ngoài sân; trước cổng... Nói chung hang đá được người dân dựng lên nhiều như nấm. Điều lạ kỳ là: người Công Giáo cũng làm, người Phật Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi Giáo... họ cũng làm hang đá. Nếu ai có dịp đến đường Phạm Thế Hiển, quận 8, thành phố Sài Gòn (thường gọi là Xóm Đạo) thì thấy điều tôi nói quả là không ngoa. Còn hơn thế nữa, hang đá cũng xuất hiện tại các trung tâm mua sắm; các khu vui chơi giải trí; ngay cả những chốn ăn chơi trác táng như: quán Bar; quán "Cafe đèn mờ..."
Cũng nhân dịp này, từ người làm lớn cho đến phó thường dân; từ người thu nhập cao lẫn người thu nhập thấp; người trí thức đến ít học... họ thi đua mời nhau đi nhậu. Nay tôi, mai anh. Nay nhóm này, mai nhóm khác... nhậu tơi bời, nhậu hả hê, nhậu quên ăn, quên làm, thậm chí nhậu quên luôn cả lễ lạy cầu kinh... ôi thôi, một sự lạm dụng đến xót xa!
Như vậy, lễ Giáng Sinh theo cái nhìn hiện sinh của con người và xã hội thuần túy thì: đây là thời điểm "hót" là cơ hội "Very Good" để giao lưu, tạo thêm tình thân; đây cũng là cơ hội để làm ăn buôn bán, dịp thuận tiện để mua sắm. Nói chung điểm tích cực trong xã hội về việc mừng lễ Giáng Sinh thì ít mà thực chất là dịp để những nhà kinh doanh dùng như là những "chiêu lạ" nhằm moi tiền của những người thích ăn chơi, ham lạ mà thôi. Đây là một "thực trạng thật" của một số người dân hiện nay khi Mùa Giáng Sinh về.
2. Tinh Thần của Mùa Vọng – Mùa Đợi Trông
Với người Công Giáo, việc mừng Con Thiên Chúa Giáng Sinh không chỉ dừng lại ở những việc bên ngoài, dẫu vẫn biết rằng cần phải biểu lộ tinh thần ấy ra trước nhãn quan của mọi người. Tuy nhiên, điều mà Giáo Hội mong muốn con cái của mình khi mừng Lễ Giáng Sinh không chỉ bề ngoài, mà còn là chuẩn bị tinh thần bên trong. Đây mới là điều quan trọng cần lưu tâm.
Thật vậy, thời điểm trước lễ Giáng Sinh, trong suốt Mùa Vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta chuẩn bị để đón chờ Con Thiên Chúa Giáng Sinh làm người. Lời của thánh Gioan Tẩy Giả mời gọi những người cùng thời với ngài, cũng là lời mời gọi mà Giáo Hội muốn mỗi chúng ta cùng nhau hồi tâm suy nghĩ trong suốt Mùa Vọng: "Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm phải san cho bằng" (Lc 3, 4-5).
- Nếu trước kia, ta đi sai đường trật bước, thì nay trở về nẻo chính đường ngay.
- Nếu trước kia ta sa lầy vào lũng bùn tội lỗi ở chốn ăn chơi, thì nay ta phải lấp đầy bằng những nhân đức và tránh xa những dịp tội, xưng tội và đón nhận Chúa vào trong tâm hồn của mình cách cung kính và mến yêu.
- Nếu trước kia, ta coi mình như là "cái rốn của vũ trụ", là "ếch ngồi đáy giếng", thì giờ đây hãy khiêm tốn mà nhìn nhận rằng những gì ta biết chỉ là hạt cát giữa đại dương là hạt "Notrino" trong vũ trụ mà thôi.
- Nếu trước kia ta sống không trung thực hay sống với một nửa sự thật, thì nay ta phải sống công chính và đón nhận sự thật toàn vẹn.
Lược qua tinh thần của Mùa Vọng như thế, để thấy được đích điểm mà Giáo Hội muốn nhắm tới trong Mùa Vọng là gì và, nội dung chính yếu của việc mừng lễ Chúa Giáng Sinh hệ tại đâu!
3. Giáng Sinh trong tâm thức và cái nhìn hướng thiện của người Công Giáo
Trước tiên, đón mừng lễ Giáng Sinh, không chỉ chuẩn bị những thứ bên ngoài, điều đó cần nhưng chưa đủ và không phải là việc quan trọng nhất. Việc quan trọng nhất là mỗi khi mừng lễ, chúng ta hãy mặc lấy tâm tình của người Do thái khi nghe Gioan Tẩy Giả kêu mời là: hãy sám hối và tin vào Tin Mừng, hãy dọn sạch con đường tâm hồn để Chúa ngự đến; đồng thời mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, chúng ta cũng hãy hướng đến ngày Cánh Chung của thế giới và của mỗi người như một cuộc chất vấn lương tâm về những hành vi tốt - xấu của mình, hầu chuẩn bị cho xứng đáng đón Chúa ngự đến trong tâm hồn.
Năm 2012, khi chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, đã mời gọi mọi tín hữu kitô, mỗi khi mừng sinh nhật Con Thiên Chúa là mỗi lần: "...thách thức chúng ta hãy kiểm điểm lại những ưu tiên, giá trị và chính lối sống của chúng ta. Trong khi Lễ Giáng Sinh chắc chắn là một thời điểm đầy vui mừng, nhưng đây cũng là cơ hội để suy tư sâu xa, và xét mình" 1.
Thứ đến, mỗi dịp Giáng Sinh về, Giáo Hội lại một lần nữa mời gọi con cái mình hãy chiêm ngắm sự khiêm nhường của gia đình Thánh Gia, một gia đình hết sức khiêm tốn, đơn sơ, chất phác: Mẹ Maria thì suy đi nghĩ lại trong lòng, không khoe khoang, không lên mặt với ai, dẫu biết rằng trong nhà mình có Hài Nhi Giêsu là Chúa các chúa, Vua các vua. Ngài là Chúa Tể trời đất; với thánh Giuse, người là đấng Công Chính, luôn âm thầm và sẵn lòng vâng theo thánh ý Thiên Chúa trong mọi biến cố của cuộc đời; còn Chúa Giêsu, Ngài đã tự hạ, trở nên Ngôi Lời, tức Thiên Chúa - người, để ở với và sống cùng chúng ta. Nói về tinh thần khiêm nhường này trong thời đại của chúng ta, Đức Thánh Cha đương kim Phanxicô nói: "Chúng ta phải khiêm nhường, nhưng với sự khiêm nhường thật sự, từ đầu đến ngón chân"2 .
Cuối cùng, mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, chúng ta hãy nghĩ đến cảnh nghèo khó của Con Thiên Chúa. Một vị Thiên Chúa mà lại sinh ra trong cảnh màn trời chiếu đất, nơi hang bò lừa, chốn hoang vu lạnh giá. Ngài sinh ra như thế, để biểu lộ tình yêu tột cùng và sự liên đới với cái nghèo của nhân loại cách sâu xa. Khi diễn tả về sự tự hủy này, thánh Phaolô đã nói: Đức Giêsu "...vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế..." (Pl 2,6-7).
Thật vậy, một vị Vua cả trời đất, nhưng lại xuất hiện một cách âm thầm lặng lẽ; một vị Thiên Chúa giàu sang phú quý, quyền năng mà lại chấp nhận bị người đời xua đuổi chỉ vì không có tiền thuê cho mình một phòng trọ bình dân; một biến cố vĩ đại đã được tiên báo từ ngàn xưa, nay lại được diễn ra ở tận cùng của sự thiếu thốn là máng cỏ bò lừa, nơi dùng để làm chỗ chứa thức ăn cho loài vật...
Khi chiêm ngưỡng mầu nhiệm Nhập Thể - Giáng Sinh - làm người của Con Thiên Chúa dưới con mắt đức tin, và nếu chúng ta để cho lương tâm lên tiếng, thì đâu còn cảnh ăn uống nhậu nhẹt, chơi bời đàn đúm; đâu còn ai dám lợi dụng lễ Giáng Sinh như là mục đích tốt và rồi tìm mọi cách biện minh bằng những phương tiện xấu để làm ăn bất chính? Đâu còn bình chân như vại khi thấy được nỗi khổ của người anh chị em chúng ta trong cảnh mồ côi, túng thiếu, khổ đau... Đâu còn dám vô cảm khi bên cạnh chúng ta có những người chỉ cần một gói mì để sống qua ngày; cũng đâu còn vui sướng khi anh chị em của chúng ta phải đói khát, rét mướt chống chọi với thiên tai, nhất là siêu bão Haiyan gây nên ở các tỉnh miền Trung và miền Bắc hồi đầu tháng 11 năm 2013 vừa qua?
Tạm kết:
Tắt một lời: mỗi khi đón mừng lễ Giáng Sinh, từng người chúng ta hãy tiếp tục sống tinh thần Mùa Vọng là hoán cải, sửa sang tâm hồn bên trong hơn là bề ngoài. Đến với Chúa bằng tấm lòng đơn sơ khiêm nhường. Chiêm ngắm gia đình Thánh Gia bằng con mắt đức tin. Và, sống mầu nhiệm Giáng Sinh bằng tinh thần tự hủy, liên đới trong yêu thương.
Qua những gì vừa chia sẻ, hẳn mỗi chúng ta hãy làm mới lại tất cả những cung cách, tinh thần mỗi khi cử hành phụng vụ, để trong những cử hành thánh đó, chúng ta đụng chạm được thực sự đến Thiên Chúa, không những như một hài nhi trong máng cỏ, mà còn như một Đấng qua đó chúng ta nhận ra Thiên Chúa làm Người 3. Ưu tư này cũng được Đức hồng y Oswald Gracias, Chủ tịch FABC gợi ý: "Giáo hội tại Việt Nam cần tập trung vào việc huấn luyện đức tin, mọi người cần hiểu biết về Tin Mừng nhiều hơn, tham dự Phụng vụ cách sống động hơn. Cần phải tập trung để đưa Thiên Chúa trở về với cuộc sống, để đương đầu với những thách đố đến từ bên ngoài" 4.
Thiết nghĩ, khi suy tư về việc mừng lễ Giáng Sinh, người viết không có ý phê phán việc trang trí lộng lẫy bên ngoài cho bằng đưa ra một câu hỏi: liệu có nên chăng khi chỉ lo bề ngoài, nhất là ăn chơi rong ruổi mà bên trong tâm hồn thì khô cằn trống rỗng! Phải chăng cần một sự dung hòa giữa chiều sâu đức tin và hình thức bên ngoài? Có lẽ một mặt cần phải diễn tả rõ nét vinh quang của Thiên Chúa, Ngài là Ánh Sáng thật đã đến trần gian, Ngài là Hoàng Tử Hòa Bình, là Chúa Tể trời đất qua việc giăng đèn kết hoa, nhưng mặt khác cũng cần phải làm toát lên một vị Thiên Chúa vì yêu con người, nhất là những người cô thế, cô thân, những người không có tiếng nói, những người khổ đau bệnh tật, nên đã chấp nhận hủy mình ra không để sinh ra trong cảnh nghèo, và chết đau thương trên thập giá chỉ vì "yêu và yêu đến tận cùng". Vì thế, mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, hẳn mỗi người chúng ta cần xem lại đời sống nội tâm, đức tin của chúng ta tới đâu? Và mỗi khi lễ Giáng Sinh qua đi, thì còn đọng lại nơi tâm hồn chúng ta cái gì?
Bài giảng của Đức Thánh Cha trong thánh lễ thứ Hai tuần I Mùa Vọng tại nhà nguyện trong Nhà khách Santa Marta đáng để cho mỗi chúng ta suy niệm trong dịp này, ngài nói: "Chuẩn bị mừng lễ Chúa Giáng sinh là đi vào cuộc hành trình của đức tin và cầu nguyện để gặp gỡ Chúa"; "Bởi vì Giáng sinh không chỉ là ngày lễ hội hằng năm hay kỷ niệm một biến cố đẹp. Giáng sinh là điều gì đó hơn thế. Giáng sinh là một cuộc lên đường đi gặp Chúa. Giáng sinh là một cuộc gặp gỡ. Chúng ta đến gặp Chúa với con tim rộng mở, với cuộc sống của chúng ta.Gặp gỡ Đấng hằng sống, gặp gỡ Người với đức tin của chúng ta"5 .
Mong thay, mỗi dịp Giáng Sinh về, lời thiên sứ loan tin cho các mục đồng khi xưa lại vang vọng và đọng lại trong tâm khảm mỗi chúng ta, lời đó là lời "vui mừng - bình an – yêu thương".
Ghi chú:
1.Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, kêu gọi suy tư và xét mình nhân lễ Giáng Sinh, truy cập ngày 23-12-2012, trên: http://tonggiaophanhanoi.org/tin-tuc/tin-tong-hop/4713-duc-thanh-cha-keu....
2.Xc. Bài huấn đức của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, truy cập ngày 11-11-2013 trên: http://giaophannhatrang.org/index.php?nv=news&op=Giao-Hoi-Hoan-Vu/Duc-Giao-Hoang-Phanxico-noi-Khiem-nhuong-tu-dau-cho-den-ngon-chan-3080
3. Ibid.
4. Xc. Đức hồng y Oswald Gracias, Giáo hội tại Việt Nam cần tập trung vào việc huấn luyện đức tin, truy cập ngày 23-12-2012, trên: http://www.hdgmvietnam.org/%E2%80%9Cgiao-hoi-tai-viet-nam-can-tap-trung-....
5. Xc.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
Nguồn tgphanoi

Một vài suy tư khi mừng lễ Giáng sinh



Một vài suy tư khi mừng lễ Giáng sinh



Trong những ngày này, không khí vui mừng đón chờ lễ Giáng Sinh đang tràn ngập trên thế giới. Nhất là những đất nước có người tin theo Đức Giêsu Kitô. Nơi các nhà thờ của người Công Giáo, Tin Lành, Anh Giáo hay Chính Thống, rộ lên những đèn sao lấp lánh, những hang đá nhỏ to.

Còn tại các thành phố lớn ở Việt Nam như Sài Gòn hay Hà Nội cũng nhộn nhịp không kém. Bầu không khí đón mừng đại lễ Giáng Sinh còn được biểu hiện nơi các công ty, xí nghiệp, nhà hàng, quán ăn...đâu đâu cũng thấy không khí của của lễ hội. Không khí ấy lại nóng dần lên khi người người đi mua sắm, nhà nhà háo hức đợi mong. Dù là người nghèo hay giàu, nam, phụ hay lão, ấu, người tin theo Đức Giêsu hay không tin, Giáng Sinh vẫn cứ là một ngày hội. Ngày hội tâm linh. Ngày hội của toàn xã hội...
Đứng trước thực trạng ấy, là người Công Giáo, chúng ta nghĩ gì và có thái độ nào về việc mừng lễ Con Thiên Chúa Giáng trần?
1. Giáng Sinh dưới cái nhìn xã hội
Chỉ cần quan sát một chút, chúng ta cũng thấy rất rõ tinh thần mừng lễ của người dân Việt Nam hiện nay:
Hang đá được mọc lên ngay vệ đường lộ; nơi các góc phố; tại các ngả đường; nơi ngã ba; ngoài ngã bẩy...; trong các gia đình thì nào là hang đá trên lầu; trong phòng khách; ngoài sân; trước cổng... Nói chung hang đá được người dân dựng lên nhiều như nấm. Điều lạ kỳ là: người Công Giáo cũng làm, người Phật Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi Giáo... họ cũng làm hang đá. Nếu ai có dịp đến đường Phạm Thế Hiển, quận 8, thành phố Sài Gòn (thường gọi là Xóm Đạo) thì thấy điều tôi nói quả là không ngoa. Còn hơn thế nữa, hang đá cũng xuất hiện tại các trung tâm mua sắm; các khu vui chơi giải trí; ngay cả những chốn ăn chơi trác táng như: quán Bar; quán "Cafe đèn mờ..."
Cũng nhân dịp này, từ người làm lớn cho đến phó thường dân; từ người thu nhập cao lẫn người thu nhập thấp; người trí thức đến ít học... họ thi đua mời nhau đi nhậu. Nay tôi, mai anh. Nay nhóm này, mai nhóm khác... nhậu tơi bời, nhậu hả hê, nhậu quên ăn, quên làm, thậm chí nhậu quên luôn cả lễ lạy cầu kinh... ôi thôi, một sự lạm dụng đến xót xa!
Như vậy, lễ Giáng Sinh theo cái nhìn hiện sinh của con người và xã hội thuần túy thì: đây là thời điểm "hót" là cơ hội "Very Good" để giao lưu, tạo thêm tình thân; đây cũng là cơ hội để làm ăn buôn bán, dịp thuận tiện để mua sắm. Nói chung điểm tích cực trong xã hội về việc mừng lễ Giáng Sinh thì ít mà thực chất là dịp để những nhà kinh doanh dùng như là những "chiêu lạ" nhằm moi tiền của những người thích ăn chơi, ham lạ mà thôi. Đây là một "thực trạng thật" của một số người dân hiện nay khi Mùa Giáng Sinh về.
2. Tinh Thần của Mùa Vọng – Mùa Đợi Trông
Với người Công Giáo, việc mừng Con Thiên Chúa Giáng Sinh không chỉ dừng lại ở những việc bên ngoài, dẫu vẫn biết rằng cần phải biểu lộ tinh thần ấy ra trước nhãn quan của mọi người. Tuy nhiên, điều mà Giáo Hội mong muốn con cái của mình khi mừng Lễ Giáng Sinh không chỉ bề ngoài, mà còn là chuẩn bị tinh thần bên trong. Đây mới là điều quan trọng cần lưu tâm.
Thật vậy, thời điểm trước lễ Giáng Sinh, trong suốt Mùa Vọng, Giáo Hội mời gọi chúng ta chuẩn bị để đón chờ Con Thiên Chúa Giáng Sinh làm người. Lời của thánh Gioan Tẩy Giả mời gọi những người cùng thời với ngài, cũng là lời mời gọi mà Giáo Hội muốn mỗi chúng ta cùng nhau hồi tâm suy nghĩ trong suốt Mùa Vọng: "Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Ngài đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm phải san cho bằng" (Lc 3, 4-5).
- Nếu trước kia, ta đi sai đường trật bước, thì nay trở về nẻo chính đường ngay.
- Nếu trước kia ta sa lầy vào lũng bùn tội lỗi ở chốn ăn chơi, thì nay ta phải lấp đầy bằng những nhân đức và tránh xa những dịp tội, xưng tội và đón nhận Chúa vào trong tâm hồn của mình cách cung kính và mến yêu.
- Nếu trước kia, ta coi mình như là "cái rốn của vũ trụ", là "ếch ngồi đáy giếng", thì giờ đây hãy khiêm tốn mà nhìn nhận rằng những gì ta biết chỉ là hạt cát giữa đại dương là hạt "Notrino" trong vũ trụ mà thôi.
- Nếu trước kia ta sống không trung thực hay sống với một nửa sự thật, thì nay ta phải sống công chính và đón nhận sự thật toàn vẹn.
Lược qua tinh thần của Mùa Vọng như thế, để thấy được đích điểm mà Giáo Hội muốn nhắm tới trong Mùa Vọng là gì và, nội dung chính yếu của việc mừng lễ Chúa Giáng Sinh hệ tại đâu!
3. Giáng Sinh trong tâm thức và cái nhìn hướng thiện của người Công Giáo
Trước tiên, đón mừng lễ Giáng Sinh, không chỉ chuẩn bị những thứ bên ngoài, điều đó cần nhưng chưa đủ và không phải là việc quan trọng nhất. Việc quan trọng nhất là mỗi khi mừng lễ, chúng ta hãy mặc lấy tâm tình của người Do thái khi nghe Gioan Tẩy Giả kêu mời là: hãy sám hối và tin vào Tin Mừng, hãy dọn sạch con đường tâm hồn để Chúa ngự đến; đồng thời mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, chúng ta cũng hãy hướng đến ngày Cánh Chung của thế giới và của mỗi người như một cuộc chất vấn lương tâm về những hành vi tốt - xấu của mình, hầu chuẩn bị cho xứng đáng đón Chúa ngự đến trong tâm hồn.
Năm 2012, khi chuẩn bị mừng lễ Giáng Sinh, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, đã mời gọi mọi tín hữu kitô, mỗi khi mừng sinh nhật Con Thiên Chúa là mỗi lần: "...thách thức chúng ta hãy kiểm điểm lại những ưu tiên, giá trị và chính lối sống của chúng ta. Trong khi Lễ Giáng Sinh chắc chắn là một thời điểm đầy vui mừng, nhưng đây cũng là cơ hội để suy tư sâu xa, và xét mình" 1.
Thứ đến, mỗi dịp Giáng Sinh về, Giáo Hội lại một lần nữa mời gọi con cái mình hãy chiêm ngắm sự khiêm nhường của gia đình Thánh Gia, một gia đình hết sức khiêm tốn, đơn sơ, chất phác: Mẹ Maria thì suy đi nghĩ lại trong lòng, không khoe khoang, không lên mặt với ai, dẫu biết rằng trong nhà mình có Hài Nhi Giêsu là Chúa các chúa, Vua các vua. Ngài là Chúa Tể trời đất; với thánh Giuse, người là đấng Công Chính, luôn âm thầm và sẵn lòng vâng theo thánh ý Thiên Chúa trong mọi biến cố của cuộc đời; còn Chúa Giêsu, Ngài đã tự hạ, trở nên Ngôi Lời, tức Thiên Chúa - người, để ở với và sống cùng chúng ta. Nói về tinh thần khiêm nhường này trong thời đại của chúng ta, Đức Thánh Cha đương kim Phanxicô nói: "Chúng ta phải khiêm nhường, nhưng với sự khiêm nhường thật sự, từ đầu đến ngón chân"2 .
Cuối cùng, mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, chúng ta hãy nghĩ đến cảnh nghèo khó của Con Thiên Chúa. Một vị Thiên Chúa mà lại sinh ra trong cảnh màn trời chiếu đất, nơi hang bò lừa, chốn hoang vu lạnh giá. Ngài sinh ra như thế, để biểu lộ tình yêu tột cùng và sự liên đới với cái nghèo của nhân loại cách sâu xa. Khi diễn tả về sự tự hủy này, thánh Phaolô đã nói: Đức Giêsu "...vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế..." (Pl 2,6-7).
Thật vậy, một vị Vua cả trời đất, nhưng lại xuất hiện một cách âm thầm lặng lẽ; một vị Thiên Chúa giàu sang phú quý, quyền năng mà lại chấp nhận bị người đời xua đuổi chỉ vì không có tiền thuê cho mình một phòng trọ bình dân; một biến cố vĩ đại đã được tiên báo từ ngàn xưa, nay lại được diễn ra ở tận cùng của sự thiếu thốn là máng cỏ bò lừa, nơi dùng để làm chỗ chứa thức ăn cho loài vật...
Khi chiêm ngưỡng mầu nhiệm Nhập Thể - Giáng Sinh - làm người của Con Thiên Chúa dưới con mắt đức tin, và nếu chúng ta để cho lương tâm lên tiếng, thì đâu còn cảnh ăn uống nhậu nhẹt, chơi bời đàn đúm; đâu còn ai dám lợi dụng lễ Giáng Sinh như là mục đích tốt và rồi tìm mọi cách biện minh bằng những phương tiện xấu để làm ăn bất chính? Đâu còn bình chân như vại khi thấy được nỗi khổ của người anh chị em chúng ta trong cảnh mồ côi, túng thiếu, khổ đau... Đâu còn dám vô cảm khi bên cạnh chúng ta có những người chỉ cần một gói mì để sống qua ngày; cũng đâu còn vui sướng khi anh chị em của chúng ta phải đói khát, rét mướt chống chọi với thiên tai, nhất là siêu bão Haiyan gây nên ở các tỉnh miền Trung và miền Bắc hồi đầu tháng 11 năm 2013 vừa qua?
Tạm kết:
Tắt một lời: mỗi khi đón mừng lễ Giáng Sinh, từng người chúng ta hãy tiếp tục sống tinh thần Mùa Vọng là hoán cải, sửa sang tâm hồn bên trong hơn là bề ngoài. Đến với Chúa bằng tấm lòng đơn sơ khiêm nhường. Chiêm ngắm gia đình Thánh Gia bằng con mắt đức tin. Và, sống mầu nhiệm Giáng Sinh bằng tinh thần tự hủy, liên đới trong yêu thương.
Qua những gì vừa chia sẻ, hẳn mỗi chúng ta hãy làm mới lại tất cả những cung cách, tinh thần mỗi khi cử hành phụng vụ, để trong những cử hành thánh đó, chúng ta đụng chạm được thực sự đến Thiên Chúa, không những như một hài nhi trong máng cỏ, mà còn như một Đấng qua đó chúng ta nhận ra Thiên Chúa làm Người 3. Ưu tư này cũng được Đức hồng y Oswald Gracias, Chủ tịch FABC gợi ý: "Giáo hội tại Việt Nam cần tập trung vào việc huấn luyện đức tin, mọi người cần hiểu biết về Tin Mừng nhiều hơn, tham dự Phụng vụ cách sống động hơn. Cần phải tập trung để đưa Thiên Chúa trở về với cuộc sống, để đương đầu với những thách đố đến từ bên ngoài" 4.
Thiết nghĩ, khi suy tư về việc mừng lễ Giáng Sinh, người viết không có ý phê phán việc trang trí lộng lẫy bên ngoài cho bằng đưa ra một câu hỏi: liệu có nên chăng khi chỉ lo bề ngoài, nhất là ăn chơi rong ruổi mà bên trong tâm hồn thì khô cằn trống rỗng! Phải chăng cần một sự dung hòa giữa chiều sâu đức tin và hình thức bên ngoài? Có lẽ một mặt cần phải diễn tả rõ nét vinh quang của Thiên Chúa, Ngài là Ánh Sáng thật đã đến trần gian, Ngài là Hoàng Tử Hòa Bình, là Chúa Tể trời đất qua việc giăng đèn kết hoa, nhưng mặt khác cũng cần phải làm toát lên một vị Thiên Chúa vì yêu con người, nhất là những người cô thế, cô thân, những người không có tiếng nói, những người khổ đau bệnh tật, nên đã chấp nhận hủy mình ra không để sinh ra trong cảnh nghèo, và chết đau thương trên thập giá chỉ vì "yêu và yêu đến tận cùng". Vì thế, mỗi khi mừng lễ Giáng Sinh, hẳn mỗi người chúng ta cần xem lại đời sống nội tâm, đức tin của chúng ta tới đâu? Và mỗi khi lễ Giáng Sinh qua đi, thì còn đọng lại nơi tâm hồn chúng ta cái gì?
Bài giảng của Đức Thánh Cha trong thánh lễ thứ Hai tuần I Mùa Vọng tại nhà nguyện trong Nhà khách Santa Marta đáng để cho mỗi chúng ta suy niệm trong dịp này, ngài nói: "Chuẩn bị mừng lễ Chúa Giáng sinh là đi vào cuộc hành trình của đức tin và cầu nguyện để gặp gỡ Chúa"; "Bởi vì Giáng sinh không chỉ là ngày lễ hội hằng năm hay kỷ niệm một biến cố đẹp. Giáng sinh là điều gì đó hơn thế. Giáng sinh là một cuộc lên đường đi gặp Chúa. Giáng sinh là một cuộc gặp gỡ. Chúng ta đến gặp Chúa với con tim rộng mở, với cuộc sống của chúng ta.Gặp gỡ Đấng hằng sống, gặp gỡ Người với đức tin của chúng ta"5 .
Mong thay, mỗi dịp Giáng Sinh về, lời thiên sứ loan tin cho các mục đồng khi xưa lại vang vọng và đọng lại trong tâm khảm mỗi chúng ta, lời đó là lời "vui mừng - bình an – yêu thương".
Ghi chú:
1.Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, kêu gọi suy tư và xét mình nhân lễ Giáng Sinh, truy cập ngày 23-12-2012, trên: http://tonggiaophanhanoi.org/tin-tuc/tin-tong-hop/4713-duc-thanh-cha-keu....
2.Xc. Bài huấn đức của Đức Giáo Hoàng Phanxicô, truy cập ngày 11-11-2013 trên: http://giaophannhatrang.org/index.php?nv=news&op=Giao-Hoi-Hoan-Vu/Duc-Giao-Hoang-Phanxico-noi-Khiem-nhuong-tu-dau-cho-den-ngon-chan-3080
3. Ibid.
4. Xc. Đức hồng y Oswald Gracias, Giáo hội tại Việt Nam cần tập trung vào việc huấn luyện đức tin, truy cập ngày 23-12-2012, trên: http://www.hdgmvietnam.org/%E2%80%9Cgiao-hoi-tai-viet-nam-can-tap-trung-....
5. Xc.
Jos. Vinc. Ngọc Biển
Nguồn tgphanoi
Đọc thêm..